Ghi nhớ ! Bạn bè dẫu có thân thiết đến đâu cũng tuyệt đối đừng làm những “việc này”! Rất nhiều người không biết…

318

Romain Rolland nói: “Trong ký ức mỗi con người đều có một hòn đảo để chôn tất cả những ký ức vào trong đó, sẽ không bao giờ mở ra cho người khác thấy” khi tích chữ quá nhiều điều không thể chia sẻ ra ngoài hoặc buồn hoặc vui, chỉ có thể một mình gặm nhắm. Nhưng trong cuộc sống, sẽ luôn có ít nhất một hoặc hai người, phá vỡ điều này mà đột nhập vào khám phá sự riêng tư mà bạn không hề muốn đề cập đến.

Chạm vào sự riêng tư của người khác – Đối với họ là một sự tổn thương

Ảnh minh họa

Rất lâu về trước trong cơ quan có một đồng nghiệp tên là tiểu Lợi, anh chàng này rất dễ tính thấy ai cũng sẵn sàng tươi cười bắt chuyện, nhược điểm duy nhất là anh ta chính là gặp ai cũng như đã quen từ lâu rồi, chưa nói được một vài lời đã đề cập vào chuyện riêng tư người khác. Nhìn thấy một đồng nghiệp nữ ăn mặc chỉnh chu hơn thường ngày một chút là quay qua hỏi ngay với người bên cạnh có phải cô ấy đang yêu, cũng không màn xem thái độ của người khác như thế nào, khi thấy các đồng nghiệp bị xếp rầy la thì lập tức kích động, cũng tò mò muốn biết liệu họ có sự tình sâu xa gì không.

Cho đến một lần, cô gái tên tiểu Mỹ xin nghỉ phép nửa tháng, với cái nhìn tội lỗi, xin lỗi cho chúng tôi, vì sự nghỉ phép đường đột của mình, làm tăng thêm gánh nặng công việc cho chúng tôi.Anh chàng tiểu Lợi hưng phấn như vừa uống thuốc lắc, đuổi theo tiểu Mỹ hỏi han ngay, :”tiểu Mỹ nghỉ phép lâu như vậy làm gì?” Tiểu Mỹ do dự trả lời ở nhà có chút việc. Anh ta lại hỏi tiếp: “Nhà có việc gì mà lại xin nghỉ phép lâu như vậy?”, tiểu mỹ không trả lời.

Một đồng nghiệp khác có mối quan hệ khá thân với tiểu Mỹ kéo tay anh ta ra hiệu anh ta im đi, nhưng anh ấy vẫn không chịu bỏ cuộc. Ai biết được đột nhiên tiểu Mỹ nóng giận hét thẳng lên trước mặt tiểu Lợi: “Tôi nghỉ phép liên quan quái gì đến anh hả?” sau đó quay lưng đi, đồng nghiệp sau đó mới nói cho chúng tôi biết cha tiểu Mỹ bị lên cơn đau tim đêm qua, vừa qua đời.

Sau khi nghe tin này, tiểu Lợi cuối cùng cũng đã chịu câm miệng của mình, nhưng kể từ khi đó, tất cả mọi người đều cố ý tránh nói với anh ta về bất cứ chuyện gì. Điều mà người khác không muốn đề cập đến nhất, chính là nỗi đau mất đi những người thân yêu, không ai muốn bị người khác chạm vào sự riêng tư đó, bởi điều đó chỉ khiến họ càng thêm nỗi tổn thương mất mát.

Biết được chuyện riêng của người khác – Đối với bạn cũng chẳng có gì là tốt

Ảnh minh họa

Lúc trước tôi có xem một bộ phim của Châu Tân Trì gọi là “Chuyên gia xảo quyệt”. Vị chuyên gia xảo quyệt trong bộ phim do Châu Tân Trì thủ vai có một cảnh quay từ ngực áo bất ngờ lấy ra quyển tạp chí bệnh AIDS trước mặt nữ đồng nghiệp. Một đồng nghiệp ngay sau đó rất ngạc nhiên, tò mò đuổi theo anh ta để biết rốt cuộc làm cách nào anh ta có thể biến ra cuốn tạp chí đó. Kết quả chuyên gia xảo quyệt đã cố ý lừa dối cô ấy, nói rằng bản thân bị bệnh AIDS, nên lúc nào cũng mang theo quyển sách này bên mình nhằm tìm hiểu rõ căn bệnh này hơn, còn không quên cầu xin cô đừng nói cho ai biết.

Tuy nhiên, ngay khi biết được sự thật này, người đồng nghiệp nữ này thậm chí còn không dám nhìn anh ta lấy một cái. Có những chuyện riêng tư, người khác luôn giấu trong lòng, ngoài việc để tự bảo vệ mình, đồng thời cũng không muốn bạn vì biết điều này mà bị tổn thương. Rõ ràng là, có một số điều, không biết vẫn sẽ tốt hơn.

Khi bạn biết được chuyện riêng của người khác – Chỉ có thể cũng chỉ nên vờ như không biết

Ảnh minh họa

Thời tiểu học, trong lớp có một bạn học sinh rất đơn độc, đi đâu cũng chỉ một mình, thậm chí trong tiết thể dục cũng không bao giờ chung đội với ai. Rất nhiều lần tôi đã thấy cậu ta ngồi bên cạnh, nhìn chúng tôi cười nói, cảm giác sợ hãi cô quặn.

Một ngày nọ,tôi đi học sớm hơn thường ngày, kết quả vừa đến ngoài hiên lớp, tôi đã thấy cậu ta ngồi trong lớp. Với chiếc ống quần sắn hơi cao, khiến tôi có ấn tượng rất rõ rệt, bởi vì đôi chân của cậu ta rất gầy gòm, thậm chí có thể ví như một cây củi khô vậy.

Nhìn khuôn mặt cậu ta có vẻ hoảng sợ, tôi không nói lời nào, lặng lẽ ngồi vào chỗ của mình. Điều khiến tôi ngạc nhiên là lần đầu tiên cậu ta đến trước mặt, nói với tôi rằng: từ nhỏ đã bị mắc chứng bại liệt, bắp chân bên phải bị teo cơ, cậu ta đã cố gắng đi đứng như những người bình thường khác, để tránh ánh nhìn kỳ thị. Tôi nhìn vào đôi mắt cậu ta và gật đầu.

Tôi cứ vờ như không biết, cho đến khi tốt nghiệp, và giờ đây khi tôi và cậu ta nói chuyện với nhau cũng vẫn cho rằng điều đó quả thật không dễ dàng và cũng kỳ diệu vì nhờ điều đó mà chúng tôi trở thành bạn bè mười mấy năm.

Tình bạn có thân thiết thế nào cũng cần xem xét lại những điều muốn chia sẻ. Đừng nói đùa quá đà với người không quen, mà kể cả quen thân cũng không nên. Một tình bạn gắn bó bền chặt chỉ được tạo nên từ sự cố gắng vun đắp từ hai phía, trước tiên, bạn hãy nghĩ cho người bạn của mình. Cho đi trước ắt hẳn sẽ được nhận lại!

Đừng để vài phút lỡ lời mà đánh mất tình bạn …